Website Trường THPT Bình Sơn - Sông Lô - Vĩnh Phúc

Nề nếp nghiêm, chất lượng thực, hiệu quả cao!
CHÙM THƠ HỌC SINH BÌNH SƠN VIẾT VỀ ĐẠI VÕ NGUYÊN GIÁP In
Viết bởi Lê Tùng Thanh   
Thứ tư, 30 Tháng 10 2013 09:26

KÍNH GỬI CỤ VÕ NGUYÊN GIÁP

                             Tác giả: Vũ Thị Ngọc Bích

                                  Lớp: 12 A3- THPT Bình Sơn

Quốc tang cụ đã qua rồi

Nhưng sao lòng vẫn bồi hồi tiếc thương

Mong sao cụ mãi chỉ đường

Để cho non nước đường trường tiến xa.

Lòng con khi hát quốc ca

Bỗng dưng thấy ảnh cụ già trong tim.

Nhớ sao chiến dịch Thu-Đông  

Thất khê,Đường 6, Điện Biên lẫy lừng.

Xua xong giặc Pháp nghìn trùng

Thì quân Mĩ ngụy lại lùng đến nơi.

Pháp khó, Mĩ chẳng dễ chơi

Lại thêm lần nữa dân rơi máu đào.

Quân sư kế sách sẵn sàng

Mĩ lâm trận địa bàng hoàng chịu thua

" Tiến lên chiến sĩ đồng bào"

"Thần tốc,táo bạo..." tiến vào miền Nam

Đánh cho Mĩ -Ngụy  khiếp kinh

Làm cho dân Việt trở lên huy hoàng.

Mặt trời lại sáng sau mưa

Sống  trong vui sướng đến giờ chưa quên.

Công lao cụ thật thiêng liêng

Làm sao kể hết nỗi niềm nhớ thương

Lập chiến công trên chiến trường

Khi con chưa có, chưa tường chuyện chi

Nhưng giờ trong sách sử ghi

Con như thấu sự hi sinh của Người.

Tấm lòng cao cả đẹp tươi

Mỗi khi nói chuyện Người cười vui ghê.

  

Mà sao tin đến thật buồn.

Nhìn cụ nằm bệnh mà thêm đau lòng.

Nhân dân khắp nẻo ngóng trông

Mong cụ khỏi bệnh sống cùng cháu con.

Đến nay cụ đã chẳng còn

Chúng con thương tiếc không còn người thân

Trong dòng người lẫn thân nhân.

Biết bao nhiêu giọt lệ ngần dưới mi.

 

Thương cho người đã ra đi

Người đi về với nơi mình sinh ra.

Nhưng người thức mãi trong ta.

Mãi luông cưới nói, mãi là người ông.

Dạy cháu yêu nước, quý ông.

Phát huy truyền thống cha ông thủa nào.

Yêu cụ cháu thật tự hào.

Vì là con cháu, cháu sao quên lời.

Mong cụ sẽ thật thảnh thơi.

Vui khi đất nước sáng ngời tiến lên.

Yêu cụ thay mặt trăm miền.

                           Con xin dâng tặng Người hiền vần thơ.                            

  25.10.2013

 

 

SỐNG CHO ĐỜI VÀ CHẾT ĐỂ CHO QUÊ

                            Tác giả: Hoàng Thị Loan

   Học sinh lớp 10 C6 – THPT Bình Sơn.

Lâu lắm rồi từ mùa thu sáu chín

Đất Việt Nam lại đau quặn một lần

Gió ngừng thổi và sông không chảy nữa

Để được gần với Đại tướng của dân.

 

Sống vì đất trở về với đất

Cuộc đời trong hầm tối đêm mù.

Một ngọn đèn ngày đêm còn thổn thức

Ngủ không yên nỗi đau nhức trăm miền.

 

Tâm hồn Người là ngàn vạn ngôi sao

Sẽ đem về cho ta ngày tự chủ.

Ánh hào quang soi sáng hồn dân tộc.

Nặng nghĩa ân tình tỏa khắp nhân gian.

 

Ánh mắt rọi từ đất Điện Biên.

Người đã thấy cả xích xiềng nhân loại

Thấy Lênin và Mác soi đường.

Thấy vừng dương một ngày độc lập.

 

Người đã thấy và Người quyết thắng.

Nhằm giặc bắn đi hỡi sen hồng.

Có thánh sống theo chân đừng sợ

Người đến đâu hoa cỏ tưng bừng.

 

Chuyện cổ tích ngàn đời vẫn thế.

Người sẽ đi khi đất nước thanh bình.

Con đã biết mà lòng không kìm nổi.

Khi dáng Người đã lặng khuất non sông.

 

Cha ơi! người có biết không?

Sông Tô Lịch tràn đầy giọt lệ.

Đường Hoàng Diệu rực chiều nắng đỏ

Tiễn đưa Người trong nỗi đớn đau

 

Làm sao giữ được, làm sao giữ.

Người phải về quê, đất mẹ mong chờ.

Nhưng con hiểu, vạn vạn người đã hiểu

Người mãi còn trong cờ đỏ thắm tươi.

 

Người yên nghỉ trong lòng đất mẹ.

Nhưng hồn Người sẽ chẳng mất bao giờ.

Chẳng ai quên một vì sao tinh tú.

Vẫn in hoài trong gương lớn nhân gian.

 

Mai con đi xa mang màu cờ sắc áo.

Đến phương trời nào lòng vẫn tự hào.

Con sẽ không quên lời Người đã dặn.

Sống cho đời và chết để cho quê”. 

 

                     26.10.2013

 

Lần cập nhật cuối lúc Thứ ba, 10 Tháng 11 2015 09:41
 

Thêm bình luận


Mã an ninh
Làm tươi

Bạn đang ở: Home Trang văn nghệ GV-HS CHÙM THƠ HỌC SINH BÌNH SƠN VIẾT VỀ ĐẠI VÕ NGUYÊN GIÁP